Friday, 9 December 2016

Thư tình: Quên anh, con người nhẫn tâm trong tình yêu

“Anh nhìn kìa sao băng đó anh nhìn thấy không? Người ta nói nếu thấy sao băng nhắm mắt lại và ước thì điều ước sẽ trở thành sự thật…” - Đó là câu nói cuối cùng trong niềm hạnh phúc của em dành cho anh.
Anh, anh có muốn biết ngày đó em đã ước gì không? Em đã ước anh sẽ mãi mãi yêu em, sẽ không bao giờ lìa xa em ấy thế mà anh vẫn bỏ em mà đi… Tại sao vây, tại sao anh lại buông tay em có phải em làm gì sai không anh?
Thư tình: Quên anh, con người nhẫn tâm trong tình yêu - 1
Em hận anh và sẽ không bao giờ tha thứ cho anh (Ảnh minh họa)
Ngày chia tay anh nói chúng ta không hợp nhau không thể tiếp tục làm khổ nhau nữa… Nếu như đã biết không hợp nhau thì tại sao còn đến với nhau làm gì để giờ chia tay chỉ có 1 lí do là không hợp thôi sao anh?
Nực cười thật, đau thật. Anh đã không còn yêu em nữa, không còn quan tâm lo lắng cho em nữa, em cũng không phải là người quan trọng với anh nữa… Không, không phải vậy, phải không anh? Có phải anh đang đùa không? Anh đang giỡn với em phải không? Đừng bỏ em mà anh, em yêu anh nhiều lắm, tại sao anh lại nhẫn tâm với em như vậy chứ?
Sao anh không trả lời tin nhắn của em, em gọi điện thoại anh cũng không nghe máy? Tại sao vậy anh, chẳng lẽ mình đã kết thúc thật rồi sao, chẳng lẽ mình không thể đến với nhau nữa sao anh?
Không em không tin, mình đã rất yêu nhau cơ mà, anh nói sẽ cưới em chẳng lẽ anh đã quên những gì mình nói rồi sao… Đừng bỏ em mà anh…Em đã viết viết cho anh rất nhiều thư, thậm chí 1 ngày em gửi hàng chục bức thư cho anh nhưng tất cả đều bị xoá trước khi đọc, tại sao chứ...
Em hận anh nhiều lắm. Anh đã cho em biết thế nào là tình yêu, biết thế nào là nhớ thương một người vậy mà anh lại dạy cho em biết thế nào là đau khổ. Em hận anh và sẽ không bao giờ tha thứ cho anh, không bao giờ, em chẳng muốn gặp anh nữa, cũng chẳng muốn nhớ tới tên anh nữa.
Em sẽ xoá xoá hết những ký ức của anh và em, em sẽ delete cho nó vào sọt rác, chẳng muốn đào bới tìm kiếm nó nữa, em sẽ quên anh bằng mọi cách… Mãi mãi trong cuộc sống của em chẳng tin vào sao băng nữa, chẳng tin vào lời nói của bất kì ai nữa. Như vậy là đủ rồi đúng không anh?
Cám ơn anh đã cho em một bài học kinh nghiệm mà suốt đời em không bao giờ quên, em sẽ nhớ mãi cái ngày anh ra đi, anh đã đối xử tàn nhẫn với em như thế nào, em sẽ nhớ sẽ không bao giờ quên.
Em chúc anh tìm được hạnh phúc mới, chúc anh yên vui bên người giàu sang, có lẽ em nghèo anh khinh em mà chạy theo giấc mộng giàu sang. Chúc anh sống mãi với cái ảo tưởng làm giàu của mình.
Nếu lỡ mai này chúng mình có gặp nhau thì hãy coi nhau như những người xa lạ, coi như chưa từng quen biết như vậy là em đã cám ơn anh lắm rồi.
Con đường của anh đang bước đầy thảm cỏ, còn đường của em đang đi trải dài sỏi đá... biết bao gờ em mới tới thảm cỏ xanh đằng xa, tới khi nào em mới tìm một người thay thế anh trong trái tim của mình.
Sẽ nhanh thôi anh à, anh hãy nhìn xem em sống tốt như thế nào nhé! Anh hãy nhìn đi em sẽ tìm cho mình một người yêu nó thật lòng, sẽ tìm một người tốt hơn anh, anh cứ đứng từ xa mà xem đi…
Chúc anh mãi mãi vui vẻ sống tốt, nếu sau này người đó phụ tình anh cũng đừng quay về tìm em, em sẽ không bao giờ bỏ qua cho anh người đã làm em đau khổ.
Chào anh! Chúc anh bình yên bên người mới… Em sẽ quên anh.
Bạn hãy gửi những bức THƯ TÌNH, THƠ TÌNH đến địa chỉ tamsudocgia@gmail.com, chúng tôi sẽ đăng bài miễn phí trong thời gian sớm nhất!

Trận tử thủ của 39 lính dù Liên Xô trước 250 phiến quân Afghanistan

Một đại đội lính dù Liên Xô đã giữ chặt điểm chốt, tiêu diệt hơn 200 phiến quân trong cuộc chiến khốc liệt trên chiến trường Afghanistan.
Trận tử thủ của 39 lính dù Liên Xô trước 250 phiến quân Afghanistan
Điểm cao 3234 (khoanh tròn) và tuyến đường Gardez-Khost. Ảnh: Google Maps.
Trận đánh tại điểm cao 3234 được coi là một trong những biểu tượng vinh quang nhất của Hồng quân Liên Xô tại Afghanistan. Trên điểm cao này, một đại đội lính dù Liên Xô đã kiên cường chống cự, đẩy lùi lực lượng được huấn luyện chuyên nghiệp có quân số đông hơn gấp nhiều lần của đối phương, theo War History Online.
Tháng 11/1987, Tập đoàn quân số 40 Liên Xô dưới quyền tướng Boris Gromov bắt đầu chiến dịch Magistral để mở con đường tới thành phố Khost, gần biên giới Pakistan-Afghanistan. Khost đã bị cô lập trong nhiều tháng bởi nhóm phiến quân Hồi giáo cực đoan do Jalaluddin Haqqani cầm đầu. Lực lượng Hồng quân đồn trú tại đây chỉ có thể nhận tiếp tế qua đường hàng không.
Các cuộc đàm phán với thủ lĩnh Haqqani không đem lại kết quả. Haqqani muốn kiểm soát thành phố Khost để làm thủ phủ cho quốc gia riêng của hắn, cũng như là căn cứ cho các trận đánh vào sâu trong lãnh thổ Afghanistan.
Chiến dịch Magistral được đề ra nhằm phá vỡ vòng vây quanh Khost, thông tuyến đường tiếp viện cho thành phố này. Lực lượng tham gia gồm Sư đoàn Bộ binh cơ giới số 108 và 201, Sư đoàn Đổ bộ đường không (ĐBĐK) Cận vệ số 103 và Lữ đoàn số 56. Họ được yểm trợ bởi 5 sư đoàn bộ binh và một sư đoàn tăng thiết giáp của chính phủ Afghanistan.
Thông tin tình báo cho biết phiến quân đóng giữ nhiều khu vực kiên cố trên tuyến đường Kabul – Khost, trong đó có các bãi mìn dài 3 km, 10 bệ pháo phản lực phóng loạt BM-21, nhiều loại pháo cao xạ, súng chống tăng, pháo cối, khiến khu vực quanh Khost gần như bất khả xâm phạm.
Hồng quân hiểu rằng một cuộc tấn công trực diện sẽ là tự sát. Họ quyết định đánh lừa phiến quân để chúng lộ vị trí. Ngày 28/10/1987, một cuộc đổ bộ giả được triển khai ở khu vực do phiến quân kiểm soát. Chiếc Il-76 thả dù các hình nộm, khiến nhiều ổ hỏa lực của phiến quân khai hỏa tiêu diệt "lính dù Liên Xô".
Một máy bay trinh sát tầm cao đã chuyển tọa độ mục tiêu cả ổ hỏa lực địch về bộ chỉ huy. Tất cả đều trở thành mục tiêu của máy bay cường kích và một trận pháo kích kéo dài hơn 4 giờ đồng hồ. Đó cũng là điểm khởi đầu của chiến dịch Magistral.
Trong chiến dịch này, các chỉ huy Liên Xô muốn bảo vệ đoạn đường dài 100 km từ Gardez tới Khost. Một trong những vị trí quan trọng nhất là ngọn đồi không tên có độ cao 3.234 m, được gọi là "Điểm cao 3234". Đại đội 9, Trung đoàn ĐBĐK Cận vệ Độc lập số 345 được giao trọng trách trấn giữ điểm cao này.
Đơn vị với quân số 39 người, gồm những lính dù kỳ cựu của Liên Xô hiểu rõ chiến thuật của đối phương, do đại tá Valery Vostrotin chỉ huy đổ bộ xuống đỉnh đồi ngày 7/1/1988. Nhiệm vụ của họ là xây dựng cứ điểm kiên cố để theo dõi và kiểm soát tuyến đường dài bên dưới, bảo đảm an toàn cho các đoàn xe hướng tới Khost. Khu vực này nằm giữa lãnh thổ do Jalaluddin Haqqani kiểm soát với sự trợ giúp của tình báo quân sự Pakistan.
Khi vành đai phòng thủ vừa được thiết lập, phiến quân Afghanistan phát động cuộc tấn công đầu tiên lên điểm cao. Đại đội 9 không được trang bị vũ khí hạng nặng, phải dựa vào yểm trợ pháo binh để đối mặt với nhiều loại hỏa lực mạnh của quân địch.
Trận tử thủ của 39 lính dù Liên Xô trước 250 phiến quân Afghanistan
Một đơn vị lính dù Nga ở Afghanistan chuẩn bị triển khai. Ảnh: Wikipedia.
Phiến quân mở đầu bằng một đợt pháo kích dữ dội vào điểm cao 3234 lúc 15h30. Trên chiến hào, trung úy Viktor Gagarin, chỉ huy Trung đội 1, quan sát và thông báo qua bộ đàm tọa độ mục tiêu các ổ hỏa lực của phiến quân cho pháo binh phía sau khai hỏa tiêu diệt.
Sau đó, phiến quân phát động tấn công bằng bộ binh từ hai hướng, lợi dụng quân số áp đảo để đè bẹp lực lượng phòng ngự của Liên Xô. Một số tài liệu ước tính phiến quân có 200-250 tay súng, trong khi nguồn tin khác cho rằng có tới 400 phiến quân tham gia cuộc tấn công.
Phiến quân tấn công điểm cao 3234 bằng chiến thuật rất bài bản, chứng tỏ chúng là đơn vị lính có tổ chức, được huấn luyện kỹ càng. Rõ ràng Đại đội 9 của Liên Xô đang phải đối mặt với quân của Haqqani và cố vấn tình báo của Pakistan. Phiến quân tổ chức tấn công theo từng lượt, mỗi khi bị đánh bật xuống, chúng lại tổ chức lại đội hình, phát động cuộc xung phong tiếp theo.
Trong suốt trận đánh, những người lính Liên Xô liên tục giữ liên lạc với bộ chỉ huy của Tập đoàn quân số 40. Họ nhận được mọi sự hỗ trợ cần thiết như pháo kích, tiếp tế đạn dược và sơ tán người bị thương bằng trực thăng.
Đại đội 9 đã đánh bật tổng cộng 12 đợt tấn công của đối phương. Trận đánh kết thúc vào sáng sớm ngày 8/1, khi phiến quân quyết định rút lui vì hứng chịu thương vong nặng nề.
Phía Liên Xô ước tính có khoảng 200 phiến quân bị tiêu diệt, trong đó có nhiều xác phiến quân mặc trang phục rằn ri đen – đỏ – vàng, màu đặc trưng của lính đặc nhiệm Pakistan. Liên Xô đưa các bằng chứng này ra trước Liên Hiệp Quốc để phản đối sự can thiệp của Pakistan, nhưng lời cáo buộc bị làm ngơ.
Phía Liên Xô có 6 binh sĩ hy sinh, 28 người bị thương trên tổng số 39 thành viên của đại đội. Tất cả binh sĩ của Đại đội 9 đều được tặng thưởng Huân chương Cờ đỏ và Huân chương Sao đỏ, trong đó có hai người được truy tặng danh hiệu Anh hùng Liên Xô vì sự dũng cảm và hy sinh trong khi chiến đấu.